Prof. Torello Lotti
14/02/2025
Khi người quản lý nhắn tin báo cho tôi rằng vai nữ chính mà tôi đã cố gắng giành lấy bấy lâu bị cướp mất,
Tôi vừa mới bước xuống giường của nhà đầu tư.
Tôi nhìn điện thoại, lại nhìn người đàn ông đang nửa thân trần bên cạnh, chậm rãi gõ một ký tự: ”?”
“Lục Dĩ Thành, anh nói có buồn cười không, chị An lại bảo anh thay tôi rồi.”
Anh ta trở mình, lại ôm tôi vào lòng:
“Ừ. Lần này em đóng nữ phụ, lần sau có kịch bản hay, em được chọn trước.”
Tôi lạnh lùng đẩy tay anh ta ra, lúc này Lục Dĩ Thành mới chịu mở mắt.
“Em chắc chắn muốn gây chuyện với tôi? Một vai diễn hay là bị đóng băng, tôi nghĩ em biết rõ ràng đấy.”
---
Lời của Lục Dĩ Thành khiến cả người tôi lạnh toát.
Tay chân luống cuống nhặt quần áo vương vãi dưới đất, vội vã mặc vào.
Ngón tay run rẩy, cài nhầm cúc mấy lần.
Lục Dĩ Thành nhìn bộ dạng chật vật của tôi, khẽ cười nhạt, lại kéo tôi vào lòng.
Anh ta khẽ nhổm người, cằm tựa lên đỉnh đầu tôi.
Chiếc chăn mỏng quấn trên người anh ta theo động tác ấy trượt xuống, để lộ cơ bụng rắn chắc và đường nhân ngư sắc nét.
14/02/2025
Tôi mang theo thẻ ngân hàng xuyên về mười hai năm trước.
Tranh thủ mua nhà điên cuồng trước khi Bắc Kinh ra chính sách hạn chế, tiện thể nhắm trúng một thiếu gia nhà giàu mới ngoài hai mươi làm bạn trai.
Tôi dốc hết tiền tiết kiệm mua hai căn hộ, hắn dựa vào bố mua hẳn tám căn, cuộc sống sau này chẳng phải quá sung túc sao?
---
Vừa mới vui vẻ nhận nhà mới, tôi bỗng xuyên về mười hai năm trước.
Khi định thần lại, tôi thấy mình đang ở trung tâm bán nhà tại Bắc Kinh.
Trước mặt là tờ rơi quảng cáo, trên đó ghi rõ ràng:
“ # # # Hoa Đình, 15.800 tệ/m².”
Tôi sững sờ rất lâu, sau đó đột nhiên quay đầu nhìn mẹ mình.
Rất trẻ.
“Mẹ…” Giọng tôi run rẩy, “Bây giờ là năm nào?”
Mẹ tôi đang trao đổi với nhân viên bán hàng, nghe vậy thì liếc tôi một cái:
“Năm 2010, còn năm nào nữa?”
2010…
Kiếp trước, mùa hè năm 2010, bố mẹ tôi từ quê lên Bắc Kinh để giúp tôi xem nhà.
Lúc đó tôi vừa tốt nghiệp được một năm, tự cao tự đại, không muốn tiêu hết tiền của bố mẹ chỉ để mua một căn hộ nhỏ.
Thế là, tôi kiên quyết từ chối.
Sau đó, kéo dài đến hết năm, đầu năm mới, Bắc Kinh ban hành chính sách hạn chế mua nhà, tôi mất tư cách mua ngay lập tức.
Rồi sau đó, giá nhà ở Bắc Kinh không ngừng tăng vọt…
14/02/2025
Công ty phá sản, tôi vào nhóm chat phát điên:
“Sếp ơi, không có anh, tôi biết sống sao đây?”
“Sếp, anh đưa tôi đi cùng đi, sếp ơi!”
Sếp: “Được.”
Hôm sau, tôi theo sếp thẳng tiến về tập đoàn gia tộc.
----
Kinh tế khó khăn, công ty tôi làm ba năm chính thức tuyên bố phá sản.
Buồn quá hóa rồ, tôi vào nhóm chat nhân viên làm loạn:
“Sếp ơi, dù chia tay rồi, anh nhất định phải hạnh phúc, biết không?”
“Sếp, anh phải vui vẻ, phải hạnh phúc!”
“Sếp, không có anh tôi biết sống sao đây?”
“Sếp ơi, anh đưa tôi đi cùng đi!”
Cả nhóm im lặng vài giây, rồi có người bật cười trêu chọc:
“Hay là cậu làm bà chủ luôn đi, haha!”
Tôi lập tức gửi một sticker quỳ gối.
Bầu không khí đang sôi nổi, thì sếp bình tĩnh trả lời một câu:
“Được.”
Điện thoại trên tay tôi bỗng nóng rực.
Còn chưa kịp gõ chữ trả lời, sếp đã nhắn tin riêng:
“9 giờ sáng mai, đến dưới tòa nhà công ty chờ tôi.”
Clicca qui per richiedere la tua inserzione sponsorizzata.
Digitare
Contatta lo studio
Telefono
Sito Web
Indirizzo
Via Vittorio Alfieri 28
Florence
50121