Linh.

Linh.

Share

03/10/2025

"nhưng tôi không muốn trở thành lý do cho những giọt lệ trên mi em..."

có đôi ba lần tôi mặc kệ để cho nỗi nhớ em bóp nghẹn lấy trái tim mình, vì đó là cách cuối cùng để tôi còn được nhìn thấy bóng hình em trọn vẹn, dẫu chỉ thoáng ẩn thoáng hiện, trong từng bài nhạc tôi nghe, từng dòng văn tôi đọc.

dẫu vậy, tôi vẫn không muốn thấy mình nhớ em nữa.

nếu tất cả chỉ nằm trong một giấc mơ chết tiệt, nơi tôi cho mình cái quyền được hôn lên những giọt lệ đang vương nơi đáy mắt em, và rồi nói với em rằng tôi đã nhớ em như thế nào, đã khao khát được chạm vào em nhiều ra sao.

tôi thấy em ở mọi nơi tôi đi, mọi thời điểm tôi hít thở thứ không khí mùa thu lạnh giá này, ở phía bên kia bán cầu.

biết đến bao giờ mình mới gặp lại nhau?
mà còn có thể gặp lại nhau được không, hay nên để nhau rời đi, thật xa, xa như thứ khoảng cách đang hiện diện mỗi ngày trong tâm trí tôi.

cảnh kết cuối cùng ấy, tôi biết nó sẽ luôn diễn ra như vậy.

buông tay để em rời đi, gục ngã bên những kỷ niệm đang từng chút một đốt cháy cánh rừng thực tại, như chực chờ kéo tôi vào ngọn lửa đỏ chói loà, nóng đến điên người ấy.

không còn nơi nào để cho tôi trốn đi, dẫu đã chạy về phía bên kia của trái đất, em vẫn theo tôi, mỗi bước chân tôi đi, mỗi cái chớp mắt, em hiện diện vô cùng rõ ràng, ngay cả khi trong người tôi chẳng có lấy một làn hơi men.

tôi những muốn hét lên, em đừng xuất hiện nữa được không, nhưng cũng vừa muốn níu giữ lấy thứ cảm giác chớp nhoáng ấy, dù chỉ trong vài giây.

cứ thế, tôi cố giữ cho mình tỉnh táo, mà vẫn không thể tránh khỏi lúc mộng mị, tưởng rằng mình còn đang ôm em trong vòng tay.

nỗi day dứt của tôi không gì đong đếm nổi.
một phần của tôi đã bị em đánh cắp mất rồi.

lido.

23/09/2025

"em vẫn sẽ đăng ảnh hoàng hôn, phải không?"

bởi như những lời em từng nói với tôi, rằng em sẽ luôn, và sẽ mãi nhớ những gì đẹp đẽ đã có giữa hai chúng ta, nhớ cả những lần cãi vã, những lần tôi hoá thân thành một kẻ vô tâm, vì cứng đầu mà mặc cho em bật khóc.

lần cuối cùng tôi tựa cằm lên vai em từ phía sau, để những lọn tóc bay thổi theo mùi hương quen thuộc, quyện vào tâm trí tôi hàng ngàn những cảm xúc không tên, đủ để thấy mọi lưu luyến đều mang hương vị ngọt ngào và cả đắng cay.

giọng em cứ văng vẳng bên tai, từng lời dặn dò đều vô cùng tỉ mẩn kỹ càng, sao tôi có thể không cảm thấy nỗi buồn nghẹn ứ trái tim, khi biết rằng rồi mai đây mình có thể sẽ không còn bên nhau nữa?

trong khi đó tôi chỉ là một gã độc hành, lạc lối trong những suy nghĩ của bản thân, không hiểu được bản thân và luôn kiếm tìm một điểm neo cảm xúc giữa những cơn bão vẫn ập tới không ngừng.

đến lúc hiểu ra rồi, em đã không còn ở đây nữa.

mình vẫn sẽ cách xa nhau cả ngàn dặm thôi, vẫn sẽ loay hoay với những điều xảy ra trong cuộc sống riêng hàng ngày, sẽ bận rộn mà lúc nhớ lúc quên, sẽ có lúc bật khóc vì nhớ nhau, hay những kỷ niệm đã cũ.

liệu có bao giờ nghĩ đến việc quay trở về bên nhau?

tôi chôn mình trong những băn khoăn không lời hồi đáp, tự nhủ hoá ra chưa bao giờ hiểu được bản thân, hoá ra chỉ là đang chới với giữa vô vàn những điều mới lạ.

"tôi nhớ em lắm."

những lời ấy làm tim tôi thắt lại, vì biết sẽ chẳng thể nào nói ra được nữa.

vài ba lời đơn giản thôi, em nghe tôi nói thêm một lần, được không?

lido.

Want your public figure to be the top-listed Public Figure in Hanoi?
Click here to claim your Sponsored Listing.

Category

Website

Address

Hanoi