On Writing Daily
20/08/2025
Mình chưa từng sợ khó khăn, thứ mình sợ chỉ là không còn ý chí để vượt qua những cơn giông bão của cuộc đời.
Xin phép được kể với mọi người một câu chuyện cũ:
Năm ấy song thân mất sớm, mình đứng bơ vơ giữa tuổi 20 với ba không, không tiền-không định hướng-không mẹ cha. Một mình sống ở thành phố cực kỳ khó khăn, khó khăn hơn với cú sốc tâm lý vì mất đi gia đình, thứ duy nhất neo mình đi qua mỗi ngày chỉ là ý chí quyết tâm trong đầu: "Phải tốt nghiệp đại học".
Mình đã làm được. Mình cũng chẳng còn nhớ rõ mình đã vượt qua thời gian đó như thế nào, chỉ là mình đã làm được. Thực sự thì ai mà không trải qua gian khó, chỉ là người trải sớm, người trải muộn mà thôi. Đã có đôi lúc mình than trách ông trời sao lại lấy đi của mình nhiều thứ đến vậy. Nhưng công bằng mà nói, ông trời đã tặng lại cho mình ý chí và sự gan lì vô cùng để đi tới ngày hôm nay. Chính ý chí gan lì là thứ khiến mình chưa hề từ bỏ việc học vào những năm tháng khó khăn ấy, và cả ngày hôm nay nữa.
—
Mình nhớ một câu như thế này: “Bạn sẽ không biết mình đã từng đi qua cơn giông như thế nào. Chỉ biết rằng khi bước ra nó, bạn đã trở thành một người rất khác”.
Chẳng có cơn giông nào đáng sợ, nếu ý chí của ta vẫn còn đó. Mình cũng nghĩ rằng, sợ khó khăn gian khổ, cũng là một phần của việc ta quyết tâm vượt qua được cái gian khó ấy, để chính ta có một cuộc sống dễ chịu hơn thôi.
Thấy gian khó đừng vội từ bỏ, nếu vội vã từ bỏ thì bạn vẫn sẽ mãi ở trong sự gian khó ấy.
——
Một tấm ảnh mình chụp tại bờ biển vắng Vĩnh Thực, Móng Cái 2 năm trước. Mình rất thích tấm ảnh này ☺️
Vũ Hương Quỳnh - 19/8/2025 từ group On Writing Daily - Viết đi đừng sợ!
20/08/2025
Tôi biết ơn bản thân vì đã không bỏ cuộc - hôm nay tôi viết và ngày mai vẫn sẽ viết. - Tuyên ngôn của mình!
Mỗi khi viết, mình thấy vui khi những dòng cảm xúc, những suy nghĩ được chuyển thành những câu chuyện. Khi chưa viết những suy nghĩ cứ xẹt qua trong đầu, thật khó nắm bắt nhưng khi ngồi xuống bắt đầu viết, các suy nghĩ được sắp xếp lại một cách mạch lạc.
Dường như những lo âu, những rối bời được làm dịu lại. Tuy thỉnh thoảng trong khi viết, có đôi lúc thật khó chịu và dằn vặt khi chẳng tìm được từ ngữ vừa vặn để thể hiện suy nghĩ nhưng mình tin đó là một phần của quá trình viết giúp cho mình khá hơn từng ngày.
Mỗi bài viết hoàn thiện với mình như một tác phẩm tuyệt vời. Vì nó chứa đựng nỗ lực, những bài học, những thông điệp mà mình mong rằng có thể làm cuộc sống tốt đẹp hơn.
Thỉnh thoảng trong lúc tranh thủ viết, điều mình ghét nhất là bị người khác ngắt quãng. Dòng suy nghĩ đang liền mạch bỗng dưng bị dứt gãy. Mỗi lần như vậy mình sẽ phải loay hoay thật lâu để tìm kiếm lại dòng chảy đã bị mất, để nhớ lại mình định viết gì. Giống như sắp giành được phần thưởng mà bị trộm mất, thật khó chịu.
Nhưng chính vì thế, mỗi khoảnh khắc được ngồi yên tĩnh làm bạn với những dòng chữ càng trở nên quý giá hơn. Một hành trình tìm về bình yên cho bản thân, tìm hiểu chỉnh mình và khai phá một phiên bản tốt đẹp hơn.
Ngày 88: Tuyên ngôn của riêng mình - từ member Anh Nguyen
Click here to claim your Sponsored Listing.
Category
Website
Address
Hanoi
100000