ESF Podcast
#51 ĐẤNG THÀNH TÍN
“Đức Chúa Trời lại phán rằng: Ta là Đức Chúa Trời toàn năng; ngươi hãy sanh sản và thêm nhiều; một dân cho đến nhiều dân đều sẽ do nơi ngươi mà sanh, cùng các vua sẽ do nơi mình ngươi mà ra. Xứ ta đã cho Áp-ra-ham và Y-sác thì ta sẽ cho ngươi cùng dòng dõi ngươi.”-Sáng thế ký 35:11-12
Chúng ta là những Cơ đốc nhân đang sống trong ân điển dư dật từ Đức Chúa Trời đến nỗi Ngài phó chính con một mình chết thay vì tội lỗi chúng ta. Vậy, đã bao giờ bạn từng tự hỏi bản thân rằng mình có yêu Chúa hết lòng như cách Ngài đã yêu thương và hi sinh không? Dẫu chúng ta đối cùng Chúa bằng tình cảm dễ biến đổi thì Ngài vẫn thành tín bằng tình yêu không dời đổi, vì Ngài không thể chối bỏ bản tính của chính mình.
Hôm nay, ngày 26/03/2026, để cùng nhau suy ngẫm về tình yêu thương thành tín của Đức Chúa Trời. Thân mời anh chị em ESF cùng nhau lắng nghe PODCAST với tựa đề “ĐẤNG THÀNH TÍN”
Suốt nhiều năm trôi qua, Gia-cốp cùng gia đình ông đã không quay trở về nơi Đức Chúa Trời phán dặn, họ cứ nấn ná tại một nơi cách Bê-tên 30 dặm và chính sự trì hoãn đó đã khiến họ phải trả giá thật đắt. Dù Gia-cốp hành động một cách bất tuân, Đức Chúa Trời vẫn luôn thành tín về giao ước của Ngài với ông, Ngài luôn dang tay ra giúp đỡ ngay khi ông cần. “Đức Chúa Trời phán cùng Gia-cốp rằng: Hãy chổi dậy, đi lên Bê-tên mà ở, và hãy lập nơi đó một bàn thờ cho Đức Chúa Trời, là Đấng hiện ra cùng ngươi đang lúc chạy trốn khỏi Ê-sau, anh ngươi.”-Sáng 35:1. Chúa đã đến gặp Gia-cốp vào lúc ông cần Ngài nhất, khi gia đình ông đứng trên bờ vực của sự tan vỡ, lầm lạc trong tội lỗi, không còn nhìn biết Đức Chúa Trời. Gia-cốp đã nhìn thấy kết quả của sự không vâng phục, lần này ông quyết định vùng dậy khỏi sự trì trệ thuộc linh thông qua hành động “Gia-cốp bèn nói cùng vợ con và mọi kẻ đi theo mình rằng: Hãy dẹp các tượng thần ngoại bang khỏi giữa các ngươi, làm cho mình được thanh sạch và thay áo xống đi. Đoạn, chúng ta hãy chổi dậy, đi đến Bê-tên, nơi đó ta sẽ lập một bàn thờ cho Đức Chúa Trời, là Đấng đã trả lời ta trong lúc nguy hiểm, và đã phù hộ ta trong khi đi đường.”-Sáng 35:2-3. Ông đã quyết định rằng “Tôi và gia đình tôi phải quay về với Đức Chúa Trời!”. Thật phước hạnh vì Ngài đã đáp lời kêu cầu của Gia-cốp và chỉ dẫn ông con đường nên đi. Không chần chừ, ông vội vã cùng gia đình đi theo lời Chúa và vứt bỏ mọi tượng chạm đã khiến ông xa cách với Ngài. Tất cả mọi người vâng theo những mệnh lệnh của Gia-cốp và đưa cho ông các thần tượng ngoại bang. Gia-cốp quyết tâm cắt đứt với tội lỗi khi ông chôn tất cả các vật đó dưới “cây dẻ bộp tại Si-chem”. Đức Chúa Trời hứa đem Gia-cốp an toàn về Bê-tên và Ngài đã giữ lời hứa, như Ngài luôn làm vậy. Sau khi quay trở lai, Gia-cốp một lần nữa tái thiết lập sự thờ phượng của mình bằng cách xây một bàn thờ và hướng dẫn gia đình ông trong việc thờ phượng Chúa. Ông đã đặt tên mới cho một nơi cũ. Lu-xơ được ông đặt tên là “Bê-tên, nhà Đức Chúa Trời” và giờ đây “Bê-tên” được ông mở rộng để trở thành “Đức Chúa Trời của Bê-tên”. Qua sự ăn năn, Đức Chúa Trời đặt một tên mới – tên của sứ mạng cho Gia-cốp là “Y-sơ-ra-ên” và danh của Ngài là “Đức Chúa Trời toàn năng”. Ngài cũng tái khẳng định những lời hứa có liên quan đến việc thêm nhiều con cháu của Gia-cốp và việc họ sở hữu xứ, bảo đảm với Gia-cốp rằng các dân tộc và các vua sẽ thuộc trong con cháu của ông. Như đã làm những năm trước đó tại Bê-tên, Gia-cốp dựng lên một cây trụ và dâng hiến cho Chúa. Ông không chỉ đổ dầu lên cột trụ, ông còn đổ một lễ quán bằng rượu. Lễ quán là một phần bổ sung cho những của lễ thông thường và được đổ ra trên bàn thờ khi của lễ đang cháy. Đó là một dấu hiệu của sự dâng hiến đời sống người thờ phượng được đổ ra cho Chúa.
Sự phục hồi của Gia-cốp giờ đây đã được trọn vẹn. Ông đã trở lại nơi được gặp Đức Chúa Trời lần đầu tiên, ông đã dâng mình và những của lễ của ông cho Chúa, điều quý giá hơn hết là những lời hứa giao ước đã được tái khẳng định. Giờ đây, Gia-cốp đang bắt đầu là “Y-sơ-ra-ên” và sống như một hoàng tử thay vì một kẻ nghèo túng.
Cảm tạ ơn Chúa vì Ngài là Đấng thành tín dẫu con người không thành tín, con người thật dễ đổi thay trước sự tác động của hoàn cảnh hay luôn thay đổi theo thời gian. Nhưng Đức Chúa Trời không bao giờ dời đổi, tình yêu và lòng khoan nhơn của Ngài vẫn luôn tuôn đổ dư dật trên bất cứ ai biết ăn năn và tha thiết quay trở về cùng Ngài.
Thân mời anh chị em ESF chúng ta cùng cầu nguyện: Lạy Chúa là Đức Chúa Trời toàn năng là Cha đời đời đã cứu chúng con ra khỏi tội lỗi. Tạ ơn Chúa vì Ngài chẳng bao giờ thay đổi tình yêu thương Ngài dành cho chúng con kể cả khi chúng con xa cách và không nương cậy nơi Ngài. Nguyện xin Chúa luôn hiện diện trong đời sống chúng con, xin đập tan tấm lòng cứng cỏi của chúng con, xin giúp chúng con gần bên Chúa càng hơn để kinh nghiệm sự thành tín của Ngài. Con cảm tạ ơn Chúa và thành tâm cầu nguyện trong danh Chúa Jesus Christ. Amen.
#50 HUỆ LỤY CỦA SỰ BẤT TUÂN
“Khi mọi người đang đau đớn, thì hai con trai Gia-cốp, là Si-mê-ôn và Lê-vi, anh nàng Đi-na, cầm mỗi người một thanh gươm, thừa khi ai nấy yên ổn, xông vào thành giết hết thảy người nam. Hai người lại lấy gươm giết Hê-mô và Si-chem, con trai người, đem nàng Đi-na ra khỏi nhà Si-chem, rồi đi. Vì cớ họ làm mất danh giá em gái mình, nên các con trai Gia-cốp xông vào những xác chết và phá cướp thành “- Sáng Thế Ký 34: 25-27
Trong hành trình đức tin, ranh giới giữa sự vâng lời trọn vẹn và sự thỏa hiệp thường rất mong manh. Thay vì quyết liệt đi theo mệnh lệnh Chúa, chúng ta thường chọn dừng chân tại những "Si-chem" đầy tiện nghi của thế gian, cố gắng dung hòa đức tin với sự an toàn cá nhân. Hệ lụy của sự bất tuân này không chỉ mang đến nỗi đau cho bản thân mà còn là sự đổ vỡ của thế hệ mai sau và biến những giá trị thiêng liêng thành công cụ cho lòng tự mãn hoặc sự hận thù.
Hôm nay, ngày 19/03/2026, để cùng nhau suy ngẫm về những hậu quả của sự bất tuân với lời Đức Chúa Trời. Thân mời anh chị em ESF cùng nhau lắng nghe PODCAST với tựa đề “HUỆ LỤY CỦA SỰ BẤT TUÂN”
Chính sự bất tuân, cố tình nán lại Su-cốt của Gia-cốp khi không vâng theo mạng lệnh của Đức Chúa Trời đã đem đến cho gia đình ông nhiều đau đớn. “Nàng Đi-na, con gái của Lê-a sanh cho Gia-cốp, đi ra thăm bọn con gái của xứ đó. Si-chem, con trai Hê-mô, người Hê-vít, hoàng tử xứ đó, thấy nàng, thì cướp đi, nằm với nàng và làm điếm nhục nàng. “-Sáng thế ký 34:1-2. Bi kịch bắt đầu từ sự thiếu thận trọng của Đi-na khi nàng đi thăm "bọn con gái của xứ đó". Si-chem – vị hoàng tử của xứ này thấy nàng xinh đẹp nên đã bắt và làm nhục nàng. Khi hay tin ấy, thay vì phản xạ nóng giận và làm lớn chuyện để lấy lại danh dự cho con gái mình, Gia-cốp lại chọn cách làm thinh, chờ các con trai từ ngoài đồng trở về. Sự im lặng này có thể là sự nhẫn nhịn khôn ngoan, nhưng cũng có thể là sự thụ động đáng trách của một người cha trước nỗi đau của con gái mình. Trong khi đó, các anh trai của Đi-na lại phản ứng bằng một cơn giận dữ ngút trời sau khi biết chuyện. Họ coi đây là một sự sỉ nhục không thể dung thứ cho danh dự gia đình: “Các con trai Gia-cốp ở ngoài đồng trở về, vừa hay được việc ấy, bèn nổi nóng và giận lắm, vì việc ô danh mà Si-chem đã xui cho họ Y-sơ-ra-ên, nằm cùng con gái của Gia-cốp, là việc chẳng bao giờ nên làm. “- Sáng thế ký 34:7.
Thay vì tìm kiếm sự dẫn dắt của Chúa để giải quyết nỗi đau, Si-mê-ôn và Lê-vi đã dùng mưu kế lừa dối. Họ lợi dụng phép cắt bì – dấu ấn thiêng liêng của giao ước giữa Chúa và con người – để làm cái bẫy giết người. Họ ra điều kiện để dân Si-chem chịu phép cắt bì nhằm hòa nhập làm một dân, nhưng mục đích thực sự là để vô hiệu hóa sức chiến đấu của đối phương. Vào ngày thứ ba, khi những người nam đang đau đớn nhất, hai người anh của Đi-na đã tàn sát cả thành một cách dã man. Đây là một sự phạm thượng khủng khiếp: biến nghi lễ thánh thành công cụ cho sự trả thù đẫm máu. Họ đã "đi quá xa" khi không chỉ giết kẻ thủ ác mà còn cướp bóc, bắt bớ phụ nữ và trẻ em, hành động này đã đẩy gia đình Gia-cốp vào tình thế nguy hiểm giữa những dân tộc lân cận và làm ố uế lời chứng về một Đức Chúa Trời thánh khiết.
Trước hành động của các con, Gia-cốp không bày tỏ sự đau đớn về tội lỗi, mà lại bày tỏ nỗi sợ hãi cho sự an nguy của bản thân: " Bay xui cho tao bối rối, làm cho dân xứ nầy, là người Ca-na-an và người Phê-rê-sít, oán ghét tao vậy. Tao đây, chỉ có ít người; nếu họ hiệp lại đánh tao, thì chắc tao và nội nhà đều bị tàn hại. " (34:30). Ông cay đắng nhận ra rằng sự lừa dối trong quá khứ của chính mình nay đã kết quả nơi các con.
Tuy nhiên, giữa đống tro tàn của sự thất bại và tội lỗi, ân điển của Chúa vẫn chưa dứt. Đức Chúa Trời không tuyệt giao với Gia-cốp. Ngài vẫn thành tín với lời hứa bảo vệ ông, dù ông vừa trải qua một hành trình sai lệch đầy nước mắt. “Nếu chúng ta không thành tín, song Ngài vẫn thành tín, vì Ngài không thể tự chối mình được. “- II Ti-mô-thê 2:13.
Câu chuyện nhắc nhở chúng ta rằng sự vâng lời muộn màng thường đi kèm với những tổn thất không đáng có. Khi chúng ta nán lại ở những "điểm dừng" trái ý Chúa, chúng ta không chỉ đặt mình vào nguy hiểm mà còn gây hệ lụy cho cả thế hệ mai sau. Đừng dùng tôn giáo để che đậy sự hận thù, và đừng để sự an toàn cá nhân quan trọng hơn danh tiếng của Chúa. Hãy trở về "Bê-tên" của chính mình ngay hôm nay, thay vì định cư tại một "Si-chem" đầy bất ổn.
Thân mời anh chị em ESF chúng ta cùng cầu nguyện: Lạy Chúa là Giê-hô-va, Chúa cứu thế toàn năng của chúng con. Tạ ơn Chúa vì sự yêu thương và chọn chúng con làm con cái của Ngài. Nguyện xin Ngài dẫn dắt mỗi bước đường chúng con đi đến nơi Ngài đã hoạch định, xin giúp chúng con đắc thắng ma quỷ khi chúng cám dỗ lôi kéo chúng con đi theo con đường tư lợi riêng mình. Con cảm tạ ơn Chúa và thành tâm cầu nguyện trong danh Chúa Jesus Christ. Amen.
#49 TRÌ HOÃN VÂNG PHỤC SỨ MẠNG
“Gia-cốp đi đến Su-cốt; bèn cất một nhà cho mình ở, và mấy cái lều cho súc vật; cho nên họ đặt tên chốn nầy là Su-cốt.” – Sáng thế Ký 33:17
Là Cơ đốc nhân, hẳn mỗi chúng ta đều đã từng nghe hoặc đọc những câu chuyện đức tin về sự kêu gọi của Đức Chúa Trời. Đó có thể là tấm gương vâng phục của những nhân vật trong Kinh Thánh, hoặc những lời làm chứng sống động về bước ngoặt trong cuộc đời của một ai đó khi họ đáp lại tiếng gọi của Chúa. Và đã bao giờ bạn thầm ao ước rằng chính mình cũng được Chúa kêu gọi bước vào một sứ mạng dành riêng cho mình chưa?
Hôm nay, ngày 12/03/2026, để cùng nhau suy ngẫm về sự cần thiết của việc nắm bắt cơ hội khi được kêu gọi. Thân mời anh chị em ESF cùng nhau lắng nghe PODCAST với tựa đề “TRÌ HOÃN VÂNG PHỤC SỨ MẠNG”
Sau khi từ biệt anh mình là Ê-sau, Gia- cốp đã không lên đường theo sau về xứ Sê-i-rơ như đã hứa. Thay vào đó ông đi ngược lên hướng Tây Bắc đến Su-cốt và đi xa hơn đến Si-chem. Khi Gia-cốp còn ở tại nhà La-ban, Đức Giê-hô-va đã hiện ra và phán cùng Gia-cốp rằng: “Hãy trở về xứ của tổ phụ ngươi, chốn bà con ngươi, ta sẽ phù hộ ngươi.”- Sáng thế Ký 31:3. Theo mệnh lệnh của Đức Chúa Trời, Gia-cốp phải trở lại Bê-tên, nơi ông đã gặp Chúa sau khi trốn khỏi nhà cha mình, và sau đó về nhà tổ phụ ông là nơi Y-sác vẫn sống, đó là nơi Chúa đã hứa ban cho Áp-ra-ham, Y-sác, Gia-cốp và dòng dõi của họ, cũng chính là nơi sứ mạng của ông. Tuy nhiên, thay vì vâng phục lời kêu gọi của Đức Chúa Trời, Gia-cốp đã nán lại tại Su-cốt và sau đó tiếp tục định cư tại Si-chem, hành động mua đất của người bản địa cho thấy ông không hề vội vã vâng lời Đức Chúa Trời quay trở lại Bê-tên, ông đã trì hoãn ở giữa chặng đường và quyết định dậm chân tại nơi mà ông thấy an toàn và thuận lợi. Dù Gia-cốp không hề ngần ngại bày tỏ đức tin của mình trước dân ngoại qua hành động lập một bàn thờ và đặt tên là Ên-Ên-ô-hê-Y-sơ-ra-ên thì điều này cũng không thể thay thế cho sự vâng lời. Lời Chúa chép rằng “Đức Giê-hô-va há đẹp lòng của lễ thiêu và của lễ thù ân bằng sự vâng theo lời phán của Ngài ư? Vả, sự vâng lời tốt hơn của tế lễ; sự nghe theo tốt hơn mỡ chiên đực” – I Sa-mu-ên 15:22. Hành động trì hoãn trước lời kêu gọi của Đức Chúa Trời đã khiến gia đình Gia-cốp gánh lấy những thất bại không đáng có và mang đến sự tổn thương sâu sắc thay vì tiến đến vùng đất sứ mạng, nơi ở trong sự hướng dẫn của Đức Chúa Trời để dẫn dắt gia đình dến gần Chúa hơn. Tại một vùng đất ngoại bang, gia đình Gia-cốp đã không thể giữ vững đức tin của mình, họ bị ảnh hưởng và thỏa hiệp với lối sống của dân ngoại, cuối cùng Đi-na con gái của Gia-cốp bị cưỡng hiếp khi ra thăm những người bạn của nàng tại xứ đó và hai con trai của Gia-cốp đã trở thành kẻ sát nhân. Đây là một bài học quá đắt giá cho Gia-cốp và gia đình ông.
Qua sự chần chừ trước lời kêu gọi sứ mạng của Gia-cốp, mỗi chúng ta được nhắc nhở về tính cần thiết của việc vâng phục ý muốn của Đức Chúa Trời trên đời sống mình. Không ai ngoài Chúa, Đấng biết rõ mọi điều đang và sẽ xảy đến trên cuộc đời chúng ta, Ngài biết điều gì thật sự cần, điều gì là tốt nhất cho con cái Ngài và cả thời điểm tốt nhất để ban cho điều đó. Khi Ngài kêu gọi bạn trong sứ mạng, Ngài cũng chuẩn bị mọi điều kiện cần thiết về nguồn lực, mối quan hệ, tình huống,.. để bạn theo đuổi được sứ mạng ấy, điều bạn cần làm chỉ là hạ mình và vâng phục quyết đoán trong đức tin. Thay vì lựa chọn như Gia-cốp, trì hoãn vâng phục sứ mạng của Đức Chúa Trời và nhận lấy những hậu quả mà Chúa chưa bao giờ muốn ông chịu. Đời sống theo Chúa không phải là một đời sống đức tin nửa vời chỉ biết nói “Lạy Chúa, lạy Chúa” mà phải vâng theo mọi ý muốn của Ngài. “Chẳng phải hễ những kẻ nói cùng ta rằng: Lạy Chúa, lạy Chúa, thì đều được vào nước thiên đàng đâu; nhưng chỉ kẻ làm theo ý muốn của Cha ta ở trên trời mà thôi.” – Ma-thi-ơ 7:21. Chúa luôn có lý do khi Ngài đặt bất cứ sự khao khát, lời kêu gọi nào trong lòng bạn, hãy kiên trì cầu nguyện xin Ngài bày tỏ rõ ràng hơn và nắm lấy cơ hội tiến lên hành trình sứ mạng khi được Chúa gọi.
Thân mời anh chị em ESF chúng ta cùng cầu nguyện: Lạy Chúa là Đấng đã chọn và gọi chúng con theo ý định từ trước của Ngài. Cảm tạ ơn Chúa vì Ngài tạo dựng chúng con trên đất này, cho chúng con được ở trong Ngài và nhận được sứ mạng tốt đẹp cho đời sống mình. Chúng con tin rằng Chúa có lời kêu gọi riêng biệt cho cuộc đời mỗi chúng con để góp phần thực hiện chương trình của Ngài trên đất này. Nguyện xin tấm lòng chúng con luôn nhạy cảm trước sự kêu gọi của Ngài và sẵn sàng vâng phục bằng đức tin bất cứ khi nào Ngài gọi chúng con. Con cảm tạ ơn Chúa và thành tâm cầu nguyện trong danh Chúa Jesus Christ. Amen.
#48 MỘT ĐỨC TIN YẾU ĐUỐI
“Gia-cốp rất sợ hãi và sầu não, bèn chia các dân đi theo, cùng các bầy chiên, bò, lạc đà ra làm hai đội, mà rằng: Nếu Ê-sau đến hãm đánh một trong hai đội, thì đội còn lại sẽ thoát được.”-Sáng thế ký 32:7-8.
Trong đời sống, có những nỗi sợ không mất đi khi biến cố khép lại, chúng chỉ lặng lẽ ẩn mình trong bóng tối của ký ức, chờ một ngày trỗi dậy. Dẫu thời gian đã trôi xa, chỉ một mùi hương thoảng qua hay một thanh âm quen thuộc cũng đủ đánh thức cơn ác mộng cũ, khiến tim ta thắt lại như thể mọi chuyện vừa mới xảy ra hôm qua.Dù Chúa kêu gọi con cái Ngài bước đi trong sự bình an và đặt trọn lòng tin nơi sự dẫn dắt của Ngài, đôi khi chúng ta vẫn chao đảo, vấp ngã trước những nan đề thực tế trong cuộc sống.
Hôm nay, ngày 05/03/2026, để cùng nhau suy ngẫm về cách đối diện đúng với nan đề thực tế . Thân mời anh chị em ESF cùng nhau lắng nghe PODCAST với tựa đề “MỘT ĐỨC TIN YẾU ĐUỐI”
Sau hai mươi năm nương nhờ và phục vụ tại nhà cậu La-ban, giờ đây Gia-cốp đang trên đường trở về quê hương. Không còn là chàng trai trẻ tay trắng năm nào; giờ đây ông đi cùng một đoàn người đông đúc, vợ con, đầy tớ và những bầy gia súc trải dài ngút ngàn. Thế nhưng, vinh quang và giàu sang ấy không đủ để làm dịu đi nhịp đập hối hả của trái tim đang run rẩy, lo sợ khi biết rằng cuối cùng ông phải gặp Ê-sau, người anh đã từng bị ông lừa gạt để cướp lấy phước hạnh.
Thấy trước một sự tái hợp khó khăn với Ê-sau, Gia-cốp đã sai các sứ giả đi trước để thông báo cho anh của ông rằng ông sắp đến. Nhưng thay vì giao phó toàn bộ vấn đề lên Chúa, Đấng đã bảo vệ ông khỏi La-ban, Gia-cốp chọn một thái độ hạ mình không có lợi cho người đã được Đức Chúa Trời chọn thừa kế giao ước. “Gia-cốp sai sứ giả đến trước cùng Ê-sau, anh mình, ở trong xứ Sê-i-rơ thuộc về địa-phận Ê-đôm; người bèn dặn rằng: Các ngươi hãy thưa cùng Ê-sau, chúa ta như vầy: Gia-cốp, kẻ tôi tớ chúa, có nói như vầy rằng: Tôi đã ngụ tại nhà La-ban đến ngày nay; có bò, lừa, chiên, tôi trai, tớ gái; vậy, xin sai đi nói cho chúa hay trước, hầu cho nhờ được ơn trước mặt chúa tôi.”-Sáng thế ký 32:3-5. Gia-cốp quyết định chủ động sai các sứ giả đi trước đến xứ Sê-i-rơ để gặp anh mình với những lời lẽ khiêm nhường nhất. Nhưng khi hay tin từ các sứ giả trở về, ông đã vô cùng lo lắng, dù cầu nguyện trình dâng nan đề lên với Ngài nhưng lòng ông không thể thoát khỏi nỗi lo sợ. “Các sứ giả trở về nói cùng Gia-cốp rằng: Chúng tôi đã đi đến Ê-sau, anh của chủ; nầy người đang đem bốn trăm người đến để rước chủ. Gia-cốp rất sợ hãi và sầu não, bèn chia các dân đi theo, cùng các bầy chiên, bò, lạc đà ra làm hai đội, mà rằng: Nếu Ê-sau đến hãm đánh một trong hai đội, thì đội còn lại sẽ thoát được.”-Sáng thế ký 32:6-8. Bốn trăm người! Trong suy nghĩ của một kẻ từng gây lỗi lầm, đó không phải là đoàn tùy tùng, mà là một đạo quân phục hận. Kinh Thánh chép: “Gia-cốp rất sợ hãi và sầu não”. Nghĩ đến điều xấu nhất, Gia-cốp vội vàng kết luận rằng anh của ông sẽ đến để trả thù ông và gia đình ông. Một lương tâm tội lỗi thường khiến chúng ta nhìn thấy bức tranh đen tối nhất có thể xảy ra. Tín hữu nào bước đi bởi đức tin thì không cần sợ hãi kẻ thù hay bất cứ tin xấu nào có thể cản lối họ. "Người không sợ cái tin hung, lòng người vững bền, tin cậy nơi Đức Giê-hô-va" (Thi thiên 112:7). Nhưng Gia-cốp “rất sợ hãi và sầu não" (Sáng thế Ký 32:7) và do đó đã trở lại với phương cách cũ của ông là vạch kế hoạch. Thay vì nhớ đến khải tượng đầy khích lệ về đội quân Thiên sứ của Đức Chúa Trời, Gia-cốp đã chia trại quân của ông ra hai nhóm hầu cho nếu một nhóm bị tấn công, thì nhóm kia có thể thoát được. Đó là một chiến lược khôn ngoan theo mắt nhìn con người nhưng lại đầy ngu dại trước mặt Đức Chúa Trời, vì sự bảo đảm thật sự không đến bởi kế hoạch nhưng bởi lòng tin cậy nơi sự bảo vệ của Chúa. Điều đó không hề dễ để thực hành khi đối diện với hoạn nạn thực tế, đó là bài học của đức tin.
Để rồi đến cuối cùng, khi mọi toan tính nhân loại đã đạt đến giới hạn, Gia-cốp nhận ra chúng không mang lại sự bình an. Giữa bóng đêm, ông gục ngã trước mặt Đức Chúa Trời trong một lời cầu nguyện chân thành nhất “Hỡi Đức Chúa Trời của tổ phụ Áp-ra-ham tôi! Đức Chúa Trời của cha Y-sác tôi, tức là Đức Giê-hô-va! Ngài có phán dạy tôi rằng: Hãy trở về xứ ngươi và nơi bà con ngươi, rồi ta sẽ làm ơn cho ngươi! Tôi lấy làm hèn mọn không đáng chịu các ân huệ và các điều thành thực mà Ngài đã làm cho kẻ tôi tớ Ngài; vì lúc trước khi qua sông Giô-đanh chỉ có cây gậy tôi, mà ngày nay tôi lại trở nên hai đội quân nầy. Vậy, cầu xin Đức Chúa Trời giải cứu tôi khỏi tay Ê-sau, anh tôi, vì e người đến đánh tôi và đánh luôn mẹ với con nữa.”-Sáng thế ký 32:9-11. Mỗi câu tuyên bố trong lời cầu nguyện này cho thấy Gia-cốp đã hiểu được về đường lối của Đức Chúa Trời và tính cách của Đức Chúa Trời, ông không dùng mưu mẹo mà dùng sự thật. Ông thú nhận mình sợ hãi. Ông bám chặt lấy lời hứa cốt lõi để kết thúc lời khẩn cầu:“Vả, Ngài có nói rằng: Quả thật vậy, ta sẽ làm ơn cho ngươi, và làm cho dòng dõi ngươi đông như cát bãi biển...” (Sáng-thế-ký 32:12).
Câu chuyện của Gia-cốp là bức tranh về cuộc chiến nội tâm của mỗi chúng ta. Chúng ta thường đi giữa hai con đường : một bên là "trại quân của Chúa" (đức tin) và một bên là "trại quân của thế gian" (nỗi sợ và toan tính). Gia-cốp sợ Ê-sau vì ông biết mình đã sai trong quá khứ, và nỗi sợ ấy thường đi kèm với mặc cảm tội lỗi. Gia-cốp bước vào đêm tối với nỗi sợ về một người anh căm phẫn, nhưng ông ra khỏi đó với một đức tin mới.
Thân mời anh chị em ESF chúng ta cùng cầu nguyện: Lạy Chúa là Giê-hô-va, Đấng đã yêu thương chúng con. Xin Chúa cho chúng con nhận biết sự bảo vệ của Chúa luôn lớn hơn bất kỳ sai lầm nào trong quá khứ. Xin Ngài đừng để nỗi sợ hãi về những sai lầm trong quá khứ ngăn trở chúng con vào miền đất hứa mà Chúa đã sắm sẵn. Con cảm tạ ơn Chúa và thành tâm cầu nguyện trong Danh Chúa Jesus Christ. Amen.
#47 ĐẤNG BẢO VỆ
Nhưng trong cơn chiêm bao lúc ban đêm, Đức Chúa Trời đến cùng La-ban, người A-ram, mà phán rằng: Dầu lành dầu dữ, thế nào ngươi khá giữ mình đừng nói chi cùng Gia-cốp hết. – Sáng thế Ký 31:24
Cuộc sống là hành trình đầy thăng trầm và nhiều trải nghiệm, thật phước hạnh biết bao khi chúng ta không bước đi đơn độc nhưng luôn được dẫn dắt trong vòng tay yêu thương của Chúa. Giờ đây, khi nhìn lại chặng đường mình đã đi qua, bạn có muốn dâng lên Chúa lời cảm tạ vì sự bồng ẵm và bảo vệ của Ngài trên đời sống bạn không?
Hôm nay, ngày 26/02/2026, để cùng nhau suy ngẫm về sự che chở của Đức Chúa Trời dành cho con cái Ngài. Thân mời anh chị em ESF cùng nhau lắng nghe PODCAST với tựa đề “ĐẤNG BẢO VỆ”
Sau 14 năm phục vụ như một đầy tớ tại nhà La-ban để cưới hai người vợ, Gia-cốp được thôi thúc phải quay trở về quê hương. Ông đến gặp La-ban để thuật lại ý định của mình và yêu cầu La-ban trả công cho công sức ông đã bỏ ra trong những năm qua. Vì vậy, Gia-cốp và La-ban đã thống nhất một thỏa thuận rằng; “Ngày nay tôi sẽ đi kiểm soát các bầy chiên và bầy dê của cậu; trong bầy chiên bầy dê, hễ con nào có rằn, có đốm, cùng chiên sắc đen, thì tôi sẽ để riêng ra; ấy sẽ là phần công giá của tôi đó. Một mai cậu đi xem xét công giá tôi, thì lòng ngay thẳng tôi sẽ làm chứng trước mặt cậu. Hễ ở về phần bên tôi, các con dê nào không có rằn và đốm, các chiên con nào không có sắc đen, thì sẽ cho là ăn cắp.” – Sáng thế Ký 30:32-33 và Gia-cốp phải tiếp tục phục vụ 6 năm để được phần công giá của mình. Càng về sau, bầy súc vật của Gia-cốp càng trở nên đông đúc bởi sự chúc phước của Đức Chúa Trời, và điều này đã khiến La-ban cùng các con trai ông nảy sinh lòng ganh ghét, đố kị. Chính vào thời điểm đó, Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán dặn Gia-cốp rằng đã đến lúc ông phải quay trở về xứ của tổ phụ mình cùng một lời hứa Ngài sẽ phù hộ ông. Tuy nhiên, thay vì tiếp tục tin cậy Chúa sẽ giữ những lời hứa của Ngài và đối diện với La-ban một cách thành thật, Gia-cốp đã chạy trốn cùng gia đình như một tội phạm vì ông sợ hãi và vô tín. Dầu vậy, trước hành động đầy yếu đuối của Gia-cốp, Đức Chúa Trời giao ước đã không từ bỏ hay trách móc ông, Ngài biết con người rất nhỏ bé bất toàn và Ngài cảm thông cho những hành động thiếu xót ấy. Đức Chúa Trời vẫn giữ đúng lời hứa dõi theo và phù hộ cho ông. Sau 3 ngày, La-ban phát hiện sự việc Gia-cốp đã trốn đi, ông bèn đem các anh em mình đuổi theo Gia-cốp trong bảy ngày đường và theo kịp tại núi Ga-la-át. Chúng ta có thể hình dung La-ban đã tức giận như thế nào khi Gia-cốp trốn đi cùng hết thảy con gái, tài vật mà ông ta cho rằng thuộc về mình và cả những pho tượng mà ông ta hằng theo đuổi. Ông ta đã kêu gọi một lực lượng hùng mạnh và trong quá trình đuổi theo, chắc hẳn ông ta chỉ muốn mau mau đuổi kịp để cướp lại tài sản của mình và hạch tội Gia-cốp. “Nhưng trong cơn chiêm bao lúc ban đêm, Đức Chúa Trời đến cùng La-ban, người A-ram, mà phán rằng: Dầu lành dầu dữ, thế nào ngươi khá giữ mình đừng nói chi cùng Gia-cốp hết.” – Sáng thế Ký 31:24. Đức Chúa Trời – Đấng đã hứa sẽ bảo vệ Gia-cốp đã thực hiện lời hứa, Ngài ngăn chặn mọi kế hoạch tranh chiến và những ý định xấu xa trong lòng La-ban. Dù đến cuối cùng, ông ta vẫn dùng lời nói để đẩy hết mọi tội lỗi cho Gia-cốp nhưng Gia-cốp đã mạnh mẽ bày tỏ nỗi bất công mà ông phải chịu trong suốt 20 năm phục vụ tại nhà La-ban và tuyên xưng đức tin của mình “Nếu Đức Chúa Trời của cha tôi, Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, là Đấng mà Y-sác kính sợ, không phù hộ tôi, chắc bây giờ cậu đuổi tôi ra tay không. Đức Chúa Trời đã xem thấy nỗi đau khổ tôi cùng công việc hai tay tôi làm, nên đêm qua Ngài đã xét công bình rồi đó.” – Sáng thế Ký 31:42.
Qua câu chuyện giữa Gia-cốp và La-ban, chúng ta nhìn thấy sự bảo vệ và tể trị của Đức Chúa Trời trên cuộc đời những người thuộc về Ngài. Đôi lúc trong cuộc sống hay trên chính hành trình theo Chúa, chúng ta phải đối diện với nhiều nỗi bất công, sự hành hại hay những địch ý xấu xa. Tuy nhiên, Cơ đốc nhân có lòng trông cậy chắc chắn rằng Đức Chúa Trời là Đấng bảo vệ - Giê-hô-va Nissi, Ngài luôn đứng về phía chúng ta để dập tắt mọi tên lửa của điều ác, hướng dẫn và thêm sức lực cho chúng ta trong khó khăn, hoạn nạn cũng như ban cho chúng ta sự bình an. Sẽ không một thử thách nào đến với con cái Chúa mà lại nằm ngoài ý muốn và sự tể trị của Ngài.
“Người nào ở nơi kín đáo của Đấng Chí Cao,
Sẽ được hằng ở dưới bóng của Đấng Toàn năng.
Tôi nói về Đức Giê-hô-va rằng: Ngài là nơi nương náu tôi, và là đồn lũy tôi;
Cũng là Đức Chúa Trời tôi, tôi tin cậy nơi Ngài.
Ngài sẽ giải cứu ngươi khỏi bẫy chim,
Và khỏi dịch lệ độc hại,
Ngài sẽ lấy lông Ngài mà che chở ngươi,
Và dưới cánh Ngài, ngươi sẽ được nương náu mình;
Sự chân thật Ngài là cái khiên và cái can của ngươi.” – Thi thiên 91:1-4
Thân mời anh chị em ESF chúng ta cùng cầu nguyện: Lạy Chúa là Giê-hô-va Nissi, Đấng hằng bảo vệ và săn sóc chúng con. Cảm tạ ơn Chúa vì Ngài luôn đồng hành và hướng dẫn mọi điều trong đời sống chúng con. Chúa ơi, Ngài biết rằng đôi lần chúng con phải đối diện với những mũi tên của kẻ dữ, những địch ý hay những sự bất công. Con cầu xin Chúa luôn bênh vực và bảo vệ chúng con dưới bóng cánh toàn năng của Ngài, cho chúng con luôn kinh nghiệm được sự bình an dù trong bất kì hoàn cảnh nào. Con cảm tạ ơn Chúa và thành tâm cầu nguyện trong Danh Chúa Jesus Christ. Amen.
#46 ĐƯỢC BINH VỰC LẼ CÔNG BÌNH
“Thiên sứ rằng: Hãy nhướng mắt lên mà nhìn: Hết thảy chiên đực đương giao hiệp cùng chiên cái đều có sọc, có rằn và có đốm; vì ta đã thấy cách La-ban ăn ở cùng ngươi rồi.” – Sáng thế Ký 31:12
Bạn đã bao giờ trải qua một sự bất công chưa? Đó có thể là một lời buộc tội vô căn cứ; một sự lừa dối, thiên vị hay nỗ lực không được ghi nhận và trả công xứng đáng. Giữa một thế giới luôn khao khát và kêu gọi công lý, Đức Chúa Trời – Đấng Công bình kêu gọi mỗi Cơ đốc nhân hãy tin cậy sự phân xử công chính của Ngài.
Hôm nay, ngày 19/02/2026, để cùng nhau suy ngẫm về bản tính Công bình của Đức Chúa Trời. Thân mời anh chị em ESF cùng nhau lắng nghe PODCAST với tựa đề “ĐƯỢC BINH VỰC LẼ CÔNG BÌNH”
Sau một khoảng thời gian rất dài làm công tại gia đình La-ban như một đầy tớ, từ lúc còn là một chàng trai trẻ chưa có gì trong tay, giờ đây Gia-cốp đã có một gia đình với vợ và con của mình. Sau khi Ra-chên đã sanh Giô-sép thì Gia-cốp thưa cùng La-ban rằng: Xin cậu cho tôi thôi, đặng trở về quê hương tôi; xin giao vợ và con lại cho tôi, mà tôi đã được vì cớ giúp cậu, để tôi đi; bởi cậu cũng biết rằng tôi đã giúp công việc cho cậu thể nào – Sáng thế Ký 30:25. Trong khoảng thời gian phục vụ của mình, Gia-cốp đã làm cho tài sản của La-ban thêm nhiều quá bội bởi sự ban phước bởi Đức Chúa Trời và luôn hầu việc cách siêng năng. Dầu vậy, La-ban xảo trá đã không đối xử với Gia-cốp đúng như những gì ông xứng đáng được nhận. Là một người đầy tham lam, La-ban không quan tâm đến Đức Chúa Trời của Gia-cốp, ông chỉ muốn lợi dụng những phước lành và công sức của Gia-cốp để làm thịnh vượng cho chính mình. Giờ đây để phân xử về công giá, giữa Gia-cốp và La-ban đã diễn ra một giao dịch: Ngày nay tôi sẽ đi kiểm soát các bầy chiên và bầy dê của cậu; trong bầy chiên bầy dê, hễ con nào có rằn, có đốm, cùng chiên sắc đen, thì tôi sẽ để riêng ra; ấy sẽ là phần công giá của tôi đó. Một mai cậu đi xem xét công giá tôi, thì lòng ngay thẳng tôi sẽ làm chứng trước mặt cậu. Hễ ở về phần bên tôi, các con dê nào không có rằn và đốm, các chiên con nào không có sắc đen, thì sẽ cho là ăn cắp. La-ban đáp: Ừ thôi! Được như lời cháu nói. – Sáng thế ký 30:32-34. Từ sau thỏa thuận ấy, Kinh Thánh ký thuật câu chuyện Gia-cốp để nhành đã lột vỏ trong máng trước mặt con chiên, các con chiên nào ngó thấy nhành đó mà giao hiệp thì sẽ sanh ra các con có sọc, có rằng và có đốm. Tuy nhiên, cách làm của Gia-cốp chỉ là một sự thực hành dị đoan không hề liên quan đến sự can thiệp của Đức Chúa Trời, vì theo quan niệm thời bấy giờ người ta tin rằng ấn tượng thị giác khi thụ thai có thể ảnh hưởng đến đặc điểm của con non. Về điều này, Kinh Thánh đã lý giải trong Sáng thế Ký 31:10-12 “Đương trong lúc chiên giao hiệp nhau, ta nhướng mắt lên, chiêm bao thấy các chiên đực đương giao hiệp cùng chiên cái đều có sọc, có rằn và có đốm. Thiên sứ Đức Chúa Trời phán cùng ta trong mộng rằng: Hỡi Gia-cốp! Ta bèn thưa: Có tôi đây. Thiên sứ rằng: Hãy nhướng mắt lên mà nhìn: Hết thảy chiên đực đương giao hiệp cùng chiên cái đều có sọc, có rằn và có đốm; vì ta đã thấy cách La-ban ăn ở cùng ngươi rồi.” Nguyên do thật sự đằng sau sự giàu có của Gia-cốp là vì Chúa đã nhìn thấy công sức thầm lặng suốt nhiều năm ông phục vụ tại nhà La-ban và Ngài binh vực lẽ công bình cho ông, cũng như chúc phước cho ông thêm giàu có, điều này không hề liên quan đến hành động mê tín mà ông đã làm.
Trong suốt 6 năm, tài sản của Gia-cốp ngày một gia tăng thêm nhiều quá bội, điều này dẫn đến sự ganh ghét, lời dèm pha của các con trai và sự thay đổi sắc mặt của La-ban. Họ không hề công nhận những sự khó nhọc và siêng năng mà Gia-cốp đã bỏ ra, thay vào đó là sự đố kị và cho rằng Gia-cốp đã giàu có nhờ vào tài sản của cha mình. Đây chính là thời điểm Đức Chúa Trời kêu gọi Gia-cốp hãy quay trở về quê hương mình, bắt đầu một cuộc sống độc lập và thực hiện bất cứ mục đích gì Đức Chúa Trời hoạch định trên ông.
Đức Chúa Trời – Đấng nhìn thấy những điều không ai thấy như sự siêng năng, chịu khổ và lòng tin cậy bền đỗ của Gia-cốp. Ngài làm cho ông được trở nên giàu có quá bội trước mặt những kẻ thù nghịch, thậm chí dù họ lập mưu thay đổi mười lần công giá ông thì Chúa cũng chẳng để ông bị bất công chút nào. Bạn có tin rằng ngày nay Chúa cũng sẽ binh vực lẽ công bình cho bạn không? Đức Chúa Trời là Đấng không hề biến cải, và bản tính Công Bình của Ngài cũng không bao giờ thay đổi. Dẫu bạn đang phải đối diện với những bất công, vô lý nào trong thế gian này; hãy tin cậy rằng Đức Chúa Trời là Đấng thấu tỏ tất cả nỗi khó khăn mà bạn đang chịu đựng, Ngài thấy những điều không ai thấy, hiểu những điều không ai hiểu và chắc chắn sẽ luôn phân xử công bằng cho bạn theo cách trọn vẹn và đúng thời điểm của Ngài.
Người công bình kêu cầu, Đức Giê-hô-va bèn nghe,
Và giải cứu người khỏi các sự gian truân.
Đức Giê-hô-va ở gần những người có lòng đau thương,
Và cứu kẻ nào có tâm hồn thống hối.
Người công bình bị nhiều tai họa,
Nhưng Đức Giê-hô-va cứu người khỏi hết. – Thi Thiên 34:17-19
Thân mời anh chị em ESF chúng ta cùng cầu nguyện: Lạy Chúa là Đấng Công bình. Chúng con biết rằng hằng ngày Chúa nhìn xem thế gian và phân xử công bình cho những ai thuộc về Ngài. Chúa biết rõ đôi lúc chúng con cũng chịu những sự bất công và thiệt thòi trong thế gian, xin Chúa binh vực và phân xử công bình cho chúng con theo phương cách và thời điểm của Ngài. Nguyện lòng chúng con luôn tin cậy vững vàng rằng Chúa không bao giờ lìa bỏ người công bình. Chúng con cảm tạ ơn Chúa và thành tâm cầu nguyện trong Danh Chúa Jesus Christ. Amen.
Click here to claim your Sponsored Listing.