3mber
10/07/2026
Vợ gặp tainan nên h:;ôn m;:ê sâu, ngày nào cũng tốn 10 triệu tiền viện phí thuốc men, chồng â:m m:;ưu lén rút ống thở, nào ngờ sáng hôm sau nhận tin s/é/t đá:;nh...“Vợ gặp tai nạn, hôn mê sâu, ngày nào cũng tốn mười triệu tiền viện phí. Tôi đã tính đủ mọi cách xoay sở. Nhưng đến một đêm, khi đứng nhìn cô ấy thở yếu ớt trong căn phòng lạnh ngắt, tôi đã làm điều đó. Tôi r;út ống thở. Và rồi sáng hôm sau… tôi nhận tin như s/ét đ/ánh ngang tai.”
Mười tháng trước, cuộc sống của vợ chồng Hùng và Trang vẫn trôi qua như bao người lao động bình thường khác. Họ cưới nhau được năm năm, chưa có con, sống trong căn nhà thuê ở quận Gò Vấp, TP.HCM. Hùng là tài xế giao hàng, Trang làm kế toán cho một công ty nhỏ. Hai người từng mơ có con trong năm tới, vay tiền mua một căn hộ trả góp và làm lại cuộc đời sau quãng thời gian nghèo khó. Nhưng đời không bao giờ đi đúng hướng mà người ta vẽ ra.
Vào một buổi chiều muộn, Trang đang trên đường đi làm về thì bị một chiếc xe tải lấn làn tông trúng khi cô đi xe máy qua ngã tư. Va chạm mạnh khiến cô bị chấn thương sọ não, hôn mê ngay lập tức. Hùng nhận được cuộc gọi từ bệnh viện trong lúc đang giao đơn hàng cuối cùng trong ngày. Khi tới nơi, vợ anh đã nằm bất động, toàn thân băng bó. Bác sĩ nói ngắn gọn: “Cô ấy đang hôn mê sâu. Cơ hội tỉnh lại chưa thể nói trước được, nhưng tiên lượng không khả quan.”
Ngày đầu tiên, viện phí tạm ứng đã là 20 triệu. Hùng không kịp suy nghĩ, quẹt sạch tiền tiết kiệm của hai vợ chồng trong tài khoản. Ngày thứ hai, bác sĩ yêu cầu mua thêm thuốc đặc trị, thiết bị hỗ trợ, tổng cộng gần 15 triệu nữa. Sau một tuần, Hùng bắt đầu vay nóng từ bạn bè, đồng nghiệp. Sau một tháng, anh cắm xe máy, cắm nhẫn cưới, bán sạch mọi thứ có thể bán.
Dù Trang nằm bất động, Hùng vẫn đến bệnh viện mỗi ngày, nắm tay cô, nói những lời động viên như thể cô vẫn nghe thấy. Anh đọc sách cho cô nghe, mở nhạc Trang thích, mang hoa vào phòng bệnh. Đó là những ngày dài đầy hy vọng mỏng manh như sương.
Nhưng thời gian là thứ giết ch/ế/t hy vọng nhanh nhất.
Ba tháng trôi qua, Trang vẫn nằm đó như một hình nhân thở máy. Mỗi tháng, viện phí trung bình 300 triệu. Hùng nghỉ làm hẳn để chăm sóc cô, vừa xoay sở tiền nong, vừa đợi “phép màu” xảy ra. ...Xem thêm tại bình luận 👇👇👇
10/07/2026
Tranh thủ trưa về nhà nấu cơm vì vợ ốm, nhưng tôi đã t:ái mặt khi thấy cảnh tượng trong phòng tắm
Tiếng còi xe inh ỏi xen lẫn cái nắng hầm hập của buổi trưa muộn như muốn thi:ê:u đ:ố:t chút kiên nhẫn cuối cùng của Nam. Anh liếc nhìn đồng hồ trên tay lái, đã gần mười hai giờ trưa. Nghĩ đến Mai, vợ anh, đang nằm sốt li bì ở nhà một mình, lòng Nam như l:ử:a đ:ốt. Mai bị cảm cúm từ tối qua, người nóng hầm hập nhưng cứ khăng khăng bảo anh cứ đi làm, cô tự lo được. Làm sao Nam có thể yên tâm cho nổi. Sáng nay ở xưởng cơ khí, anh cứ đứng ngồi không yên, vừa hết ca sáng là lập tức xin phép quản xưởng chạy vội ra xe, tranh thủ chút thời gian nghỉ trưa ít ỏi để về nấu cho vợ bát cháo hành ấm bụng.
Con hẻm nhỏ dẫn vào nhà hôm nay vắng lặng lạ thường. Nam dựng vội chiếc xe máy dựng bên hiên, rút chìa khóa rồi đẩy cửa bước vào. Căn nhà vắng ngắt, không gian tĩnh mịch đến mức nghe rõ cả tiếng chiếc quạt máy cũ kỹ kêu cạch cạch ở phòng khách. Nam khẽ gọi: "Mai ơi, anh về rồi này!", nhưng đáp lại anh chỉ là sự im lặng.
Bước nhanh vào phòng ngủ, Nam thấy chiếc chăn bông trên giường xô lệch, gối nệm trống trơn. Nghĩ vợ vào nhà vệ sinh, anh quay người bước ra hành lang. Đúng lúc đó, anh phát hiện ánh đèn từ khe cửa phòng tắm phía cuối dãy nhà đang sáng, cùng với tiếng nước chảy róc rách không ngừng. Nam gõ cửa, cất tiếng gọi: "Mai, em trong đó hả? Có sao không em?". Vẫn không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng nước chảy đều đặn đến đáng sợ.
Một cảm giác bất an dâng lên, tim Nam đập liên hồi. Anh nắm lấy tay nắm cửa, đẩy mạnh. Cửa không chốt. Chiếc cửa mở ra, và ngay lập tức, Nam tái mặt, đứng ch:ôn chân tại chỗ trước cảnh tượng hiện ra trước mắt.
Dưới làn nước dội thẳng từ vòi sen, Mai đang ngồi bệt trên nền gạch lạnh ngắt, đầu gục xuống gối, toàn thân run rẩy. Bộ quần áo mặc nhà của cô ướt sũng, dính chặt vào người. Điều khiến Nam bàng hoàng hơn cả là xung quanh cô, những mảnh sành của chiếc tô đất vỡ vụn văng tung tóe, lẫn trong dòng nước đang chảy tràn là những vệt màu đen xám của than thuốc và những lát gừng, lát sả dập nát. Mai không phải đang tắm, cô đang khóc, những"Mai! Em làm cái gì vậy?" – Nam hốt hoảng hét lên, lao vào bất chấp nước dội làm ư:ớt sũng chiếc áo sơ mi của mình.
Anh tắt vội vòi nước, quỳ xuống đỡ vợ dậy. Người Mai lạnh ngắt như một tảng đá nhưng đôi má lại đỏ ửng vì cơn s:ốt cao. Khi Nam chạm vào, Mai ngước khuôn mặt đầm đìa nước mắt lên nhìn chồng, ánh mắt đầy vẻ hối lỗi và bất lực. Cô thều thào qua làn hơi thở đứt quãng: "Em xin lỗi...
HẾT PHẦN 1... CÒN TIẾP PHẦN 2...ở bình luận đầu tiên 👇
10/07/2026
Cưới 17 năm, ng--oại t-ình 13 năm, có cả con riêng bên ngoài – vợ đề nghị ly hôn, nhưng câu trả lời của người chồng khiến ai cũng ph//ẫn n//ộ...
Loan và Hùng cưới nhau năm cô mới 24 tuổi. Ngày ấy, cả xóm bảo cô là người may mắn – lấy được chồng hơn mình tám tuổi, điềm đạm, có nghề nghiệp ổn định, lại hiền lành ít nói. 17 năm hôn nhân, Loan đã quen với việc đứng phía sau lo toan mọi thứ: từ cơm nước đến dạy dỗ con cái, chăm sóc cha mẹ chồng. Còn Hùng thì bận “kiếm tiền”, “giao lưu”, “công tác xa”.
Nhưng Loan không ngờ, suốt 13 năm trong 17 năm chung sống, chồng mình có một gia đình khác phía sau cánh cửa mà cô chưa từng biết đến. Một người phụ nữ khác. Và một đứa con riêng – trạc tuổi đứa con đầu của cô.
Ngày Loan phát hiện sự thật, cô không khóc. Không gào lên. Không đ/////ánh gh///en. Chỉ ngồi nhìn tấm ảnh chụp Hùng cùng một bé trai có gương mặt giống anh đến kỳ lạ – đang đi picnic ở ngoại thành. Cười rạng rỡ, tay khoác vai người phụ nữ kia. Trái tim cô như bị kho/ét một lỗ sâu hoắm, không có m//áu, chỉ có tê dại.
Cô gọi anh về.
Bữa cơm tối hôm đó, Loan ngồi bên mâm cơm nguội lạnh, nhìn chồng ăn như chưa từng có gì xảy ra. Rồi cô nói:
– Em muốn l/y h/ôn.
Hùng đặt chén xuống, hơi nhíu mày.
– Vì chuyện đó?
Loan nhìn thẳng:
– 13 năm phản bội, anh nghĩ lý do đó không đủ sao?
Hùng bật cười. Một nụ cười khiến sống lưng cô lạnh ngắt:
– Em nghĩ đơn giản vậy à? L/y h/ôn? Em định mang tiếng là người vợ bị ph/ản b/ội à? Con cái em định giải thích với chúng thế nào?
Loan siết chặt tay, giọng vẫn bình tĩnh:
– Em không sợ dư luận. Em chỉ sợ bản thân mình không còn tôn trọng nổi người đầu ấp tay gối nữa thôi.
Và rồi, Hùng nói một câu khiến cô như bị tá/t th/ẳng vào lòng tự trọng... đọc tiếp dưới bình luận 👇
ここをクリックしてあなたのスポンサー付きリスティングを獲得。
カテゴリー
事業に問い合わせをする
ウェブサイト
住所
Akiruno-shi Tokyo Kanto 190-0152
Shinagawa-ku, Tokyo
100-0003