Into The Wind

Into The Wind

Partager

Photos 26/01/2017

Khi bạn 23 tuổi, bạn có những gì:
1. Có một công việc ổn định
2. Có một số tiền nhất định trong sổ tiết kiệm
3. Có ai đó để yêu và được người ấy yêu thương chăm sóc
4. Có bằng cấp và một chỗ đứng nhất định trong xã hội.

Tôi chẳng có gì cả trong những thứ kể trên. Nên từ được miêu tả chính xác về tôi: GIAI CẤP VÔ SẢN CHÂN CHÍNH.

Đó là những ngày tháng tôi bắt đầu cuộc sống mới ở một nơi cách nhà tôi, mấy nghìn dặm địa lý. Tôi phải học cách tồn tại ở nơi đây, vượt qua cả những rào cản về ngôn ngữ, những lời nói ác ý của những người tôi đã từng quen và yêu mến, những cái nhìn rèm pha của những người thân, những lời đánh giá làm tôi tổn thương và rồi lại khóc, học cách nghĩ ăn gì cho ngày mai và sống xót trong vòng một tháng với số tiền có hạn, đấu tranh nội tâm về việc có nên đi học tiếp hay nên dừng lại, học cách tự bảo vệ mình khỏi nỗi cô đơn luôn luôn thường trực......

Tôi không sợ những lời đánh giá và nhận xét của người khác về bản thân tôi. Nhưng hay đảm bảo rằng, khi bạn đưa ra một câu nói đánh giá và chỉ trích nào về người đó; cũng đồng nghĩa với việc bạn đã hiểu được cuộc sống hằng ngày của họ, chứ không phải bởi những bức ảnh trên Facebook hay cái nhìn khách quan chỉ từ mắt của bạn.

Tôi không sợ những rào cản ngôn ngữ ở nơi đây, vì đó là môi trường thực sự tốt cho tôi cải thiện ngôn ngữ thứ ba của mình. Nhưng điều tôi sợ nhất đó lại là chính bản thân tôi thiếu ý chỉ để muốn cải thiện nó. Vì có những lúc, bản thân bạn muốn, nhưng hoàn cảnh bạn không cho phép bạn có thể học tiếp nữa. Có biết bao nhiêu người rất muốn để được tiếp tục đi học, nhưng cuối cùng " đứt gánh giữa trừng", bây giờ tôi đã hiểu và thực sự cảm thông cho họ biết bao.

Tôi không sợ phải học lại cách phân bổ ngân sách, và nghĩ về việc ngày mai mình ăn mỳ tôm Yummy Chanh, hay ăn mỳ tôm Hảo Hảo; ... mỳ gì thì cũng là mỳ tôm cả thôi. Nếu thích, tôi có thể đổi sang ăn pizza, và pasta... nhanh gọn và tiết kiệm cả đôi đường.

Tôi cũng không sợ những lời đóng góp chân thành, nếu như những lời đó được gọi chính xác là những lời đóng góp chân thành. Hay nó lại biến tướng thành những lời chỉ trích đầy xáo rỗng. Buồn nhất là việc, tôi phải nghe những lời đó từ những người sống cùng tôi bao nhiêu năm, thân thiết với tôi như anh chị em ruột. Nhưng hãy dừng ngay việc đó lại đi. Tôi không hề đánh giá hay nhận xét về cuộc sống hay cách bạn sống vì tôi sợ rằng, những lời nói của tôi không bao quát chính xác về những gì đang diễn ra xung quanh bạn. Vậy tại sao bạn lại muốn đánh giá về người khác, một cách " cưỡi ngựa xem hoa", phải chăng bạn đang quá bị nhàn dỗi để đem chuyện người khác ra buôn.

Tôi không sợ sự cô đơn và lạc lõng ở đây. Vì chính bản thân tôi cũng đã thích nghi với họ suốt những năm tháng tuổi thơ, cho đến khi lớn lên và bây giờ ở một đất nước khác với những con người hoàn toàn xa lạ. Cái mà tôi sợ, lại chính là việc phải đấu tranh để chống lại chúng. Khi mà họ chiếm rợn ngợp cả tâm trí và ăn mòn bộ não của tôi.
Người ta gọi đó là thời kỳ khủng hoảng tăm tối, cái mà được nhen nhóm từ khoảnh khắc đầu tiên bạn " đặt mông" lên chiếc ghế ở giảng đường. Về sau, bạn tự đặt ra câu hỏi cho về những gì mà bạn đang học có thực sự là hành trang đầy đủ cho bạn cho tương lai hay không ? chán nản ư, nó còn tồi tệ hơn cả chán nãn. Đó là việc bạn nghĩ bạn chẳng còn có hứng thú gì với cả đống lý thuyết trên sách vở. Bạn không thực sự hiểu rõ và cũng chẳng biết ngày sau bạn sẽ làm gì để vận dụng cả đống lý thuyết, thứ mà bạn cố nhồi nhét vào não suốt mấy năm học đại học. Cho đến khi tốt nghiệp, bạn lại chông chênh vì chẳng biết mình sẽ làm gì với đống lý thuyết đó, không biết mình hứng thứ với điều gì, muốn làm gì. Chỉ nghĩ đến việc, sẽ phải đi làm và kiếm tiền nuôi bản thân mình, sẽ xa rời chiếc chăn bông ấm áp trong những ngày Đông giá rét, hay sẽ lao ra đường vào buổi sáng với cái nóng như lúc 12 giờ trưa,...............quá trình như thế là quá trình bạn đang dần rời xa " comfortable zone" của chính bạn, nhưng cũng là để lớn........

Vậy tại sao người lớn lại bắt bạn : Phải đi theo một chu trình bình thường, nếu không đi theo sẽ đc gọi là "bất bình thường": quy trình " thoái hóa dần đều ": Lấy chồng và Có con ?

Tôi vẫn sống với cá tính của mình, vẫn đi con đường ngoằn ngoèo, chông chênh, vẫn " lắng nghe" những lời rèm pha và chỉ trích từ người khác, vẫn ăn mỳ tôm, pizza và pasta mỗi ngày, vẫn đi học, và vẫn phải sống.....
, 21.01.2017

Vous voulez que votre entreprise soit Salon De Beauté la plus cotée à Paris ?
Cliquez ici pour réclamer votre Listage Commercial.

Site Web

Adresse

Paris