Chloe - Phuong Tran

Chloe - Phuong Tran

Share

07/15/2026

Có người nhìn nó và hỏi:

“Mình có thể đạt được nó bằng cách nào?”

Có người nhìn nó và nói:

“Không thể nào.”

Và hai phản ứng đó có thể dẫn người ta tới hai hướng rất khác nhau.

Vì chỉ khi một điều được xem là bình thường, người ta mới tin nó khả thi và sẵn sàng bỏ thời gian, công sức ra để hiện thực hóa.

Ví dụ, nếu bạn nghĩ trượt tuyết là điều mình không bao giờ làm được, có lẽ bạn cũng chẳng buồn tìm hiểu phải học ở đâu, bắt đầu thế nào hay cần luyện tập bao lâu.

Thu nhập cũng vậy.

Nếu ngay từ đầu bạn đã xem một con số là “không thực tế” hoặc “mình mà có bao giờ kiếm được như thế”, bạn sẽ chẳng có lý do để tìm hiểu xem người khác đã tạo ra nó bằng cách nào.

Nhưng bình thường hóa một điều gì đó không tự nhiên khiến nó trở thành một phần trong cuộc sống của mình.

Việc xem $20,000/tháng là khả thi không có nghĩa sáng mai mình sẽ kiếm được số tiền đó.

Nhưng thay vì vội kết luận:

“Con số đó quá lớn. Chắc mình không bao giờ kiếm được đâu.”

Có lẽ một câu hỏi hữu ích hơn là:

Nếu người khác đang tạo ra mức thu nhập đó, họ đang tạo giá trị theo cách nào, sử dụng mô hình gì và đã xây những năng lực nào mà mình chưa có?

Vì khi một điều không còn bị xem là bất khả thi, mình mới bắt đầu tò mò về con đường để đi tới đó.

Và đôi khi, chính một câu hỏi khác đi lại mở ra những lựa chọn mà trước đây mình chưa từng nghĩ tới.

Còn bạn thì sao?

Có mức thu nhập nào lâu nay bạn vẫn xem là “quá cao” hoặc gần như không thể đạt được không?

Comment con số bên dưới nha.

Biết đâu khi nhìn thấy câu trả lời của những người khác, bạn sẽ nhận ra: điều bạn từng xem là quá xa vời có thể đang là cuộc sống bình thường của một ai đó.

Và có lẽ, đó cũng là lúc bạn bắt đầu nhìn nó như một khả năng đáng để tìm hiểu — thay vì một mục tiêu viển vông.

- Chloe Phuong Tran -

07/11/2026

Mình từng khao khát và thay đổi cả công việc để theo đuổi viễn cảnh đó. Nhưng đến khi thật sự có nhiều thời gian hơn, mình lại vỡ lẽ:

“Hóa ra làm gì có cuộc sống như mình vẫn tưởng mà theo đuổi?”



Quay lại những năm đầu mới qua Canada, mỗi ngày mình dành khoảng 10–12 tiếng cho công việc. 7 giờ sáng ra khỏi nhà, bắt hai chuyến bus và một chuyến train để đi làm. Tối hơn 8 giờ mới về tới nhà.

Sau khi sinh con đầu lòng được hơn hai tháng, mình chủ động xin quay lại làm việc sớm vì vợ chồng mình cần thu nhập để chăm lo cho con. Rồi “nhờ” có Covid, mình được làm ở nhà full-time gần hai năm.

Nghe thì có vẻ đây chính là work/life balance mà nhiều người mong muốn: không còn mất thời gian đi lại, được ở nhà và nhìn thấy con mỗi ngày.

Nhưng thực tế là công việc vẫn không ngớt. Nhiều ngày mình làm từ sáng tới tối mịt, còn chồng gần như chăm con 80% thời gian.

Mình ở cùng nhà với con, nhưng có lúc lại thấy chẳng khác gì người phải đi lao động xa nhà. Nhìn thấy con mỗi ngày nhưng chẳng mấy khi thật sự có mặt bên con.

Tinh thần thì căng thẳng, cơ thể ngày càng suy nhược. Nhưng mình vẫn ráng vì nghĩ mình đang cố gắng cho “tương lai của con”.

Cho đến một buổi tối mình xong việc sớm hơn bình thường.

Mình chủ động lại gần, muốn chơi với con rồi ôm con vào lòng. Nhưng con lạnh lùng đẩy mình ra và quay sang tìm ba.

Khoảnh khắc đó làm mình bàng hoàng.

Mình cứ nghĩ mình đang hy sinh vì con. Nhưng hình như con không cần một tương lai xa xôi nào đó bằng việc có mẹ thật sự hiện diện trong những năm tháng này.

Và lần đầu tiên mình tự hỏi:

Có khi nào mình đang cố làm điều tốt cho con… bằng một cách lại khiến cả hai mẹ con phải trả giá?

Từ đó mình bắt đầu khao khát một cuộc sống có work/life balance như nhiều người vẫn chia sẻ. Mình tìm kiếm những lựa chọn khác để chấm dứt sự phụ thuộc hoàn toàn vào công việc lúc đó.

Rồi mình tìm được một hướng phù hợp với mình.

Chỉ một năm sau, mình mạnh dạn chia tay sếp và con đường “bán mình cho tư bản”. 😅

Lần đầu tiên sau nhiều năm, mình có rất nhiều thời gian.

Mình có thể ở bên con. Có thể chủ động sắp xếp lịch. Không còn phải xin phép ai nếu muốn nghỉ một ngày hay đi đâu đó lâu hơn.

Mình từng nghĩ:

“Cuối cùng mình cũng tìm thấy work/life balance rồi.”

Nhưng rồi cuộc sống lại cho mình thêm một bài học.

Khi xây công việc riêng, có những giai đoạn mình vẫn mải mê làm từ sáng tới tối. Có lúc đang chơi với con nhưng đầu óc vẫn nghĩ về công việc. Có lúc mình tự tạo áp lực cho bản thân còn nhiều hơn áp lực ngày trước sếp giao.

Vậy thì khác gì đâu?

Mình đã rời khỏi một công việc khiến mình mất cân bằng, nhưng có lúc lại tự xây cho mình một phiên bản khác của chính điều đó.

Rồi có những giai đoạn công việc chậm lại, mình có rất nhiều thời gian rảnh. Ban đầu thấy sung sướng lắm. Nhưng chỉ một thời gian sau, mình lại thấy buồn chán.

Lúc đó mình mới hiểu mình không thật sự muốn ngừng làm việc. Mình vẫn muốn học thêm, xây dựng, tạo ra giá trị và nhìn thấy bản thân tiến bộ.

Quan trọng hơn, lựa chọn hiện tại không bắt mình phải chọn giữa có thời gian cho gia đình và có thu nhập để chăm lo cho gia đình. Công việc vẫn có thể tiếp tục tạo ra kết quả mà không bắt buộc mình phải có mặt từng giờ như trước.

Và đó là lúc mình bắt đầu hiểu work/life balance theo một cách thực tế hơn.

Mình từng nghĩ cân bằng nghĩa là:

Làm càng ít càng tốt. Dành cho gia đình càng nhiều thời gian càng tốt.

Nhưng không phải lúc nào cũng vậy.

Gia đình không chỉ cần sự hiện diện và tình cảm. Gia đình cũng cần nguồn lực. Mình từng đọc câu chuyện về một người cha có hai cô con gái đang ở tuổi teen. Ông nói rất thẳng như vầy:

“Các con đang ở độ tuổi cần ít sự chú ý của tôi hơn, nhưng lại cần nhiều nguồn lực của tôi hơn.”

Nghe hơi phũ, nhưng đúng vậy.

Khi con còn nhỏ, nguồn lực là sữa, tã, quần áo, giày dép, đồ chơi, tiền daycare và thức ăn. Lớn thêm một chút là học hành, hoạt động ngoại khóa, trải nghiệm, du lịch, rồi có thể là tiền học đại học và sự hỗ trợ để con có một khởi đầu tốt hơn. Tất cả những điều này đều cần tiền để chi trả.

Vấn đề không phải là chọn thời gian hay chọn tiền.

Mà là xây một cách làm việc giúp mình có đủ cả sự hiện diện lẫn nguồn lực, thay vì phải hy sinh hoàn toàn một bên để giữ lấy bên còn lại.

Bây giờ mình không còn nghĩ work/life balance là chia đều 50:50 cho công việc và cuộc sống.

Với mình, đó là khả năng chủ động điều chỉnh thời gian và sự ưu tiên theo từng giai đoạn. Có lúc mình tập trung nhiều hơn cho công việc. Có lúc con cái, sức khỏe hoặc gia đình cần mình chậm lại.

Quan trọng là mình có quyền đưa ra lựa chọn đó, thay vì mọi thứ bị quyết định bởi lịch làm việc, số ngày phép hay sự cho phép của một người khác.

Và sau khi hiểu đúng hơn, mình mới nhận ra lựa chọn hiện tại thật ra đã cho mình điều mình từng đi tìm.

Mình vẫn được làm việc, học hỏi, tạo ra giá trị và xây dựng thu nhập. Nhưng mình cũng có thể ở bên con, về Việt Nam dài ngày, đi du lịch mà không cần xin phép, hoặc giảm tốc khi gia đình cần mình.

“Cú lừa” không nằm ở work/life balance, mà nằm ở viễn cảnh hoàn hảo mình từng gắn cho nó:

làm thật ít, lúc nào cũng thong thả, không còn áp lực và chẳng bao giờ phải bận rộn.

Cuộc sống đó có lẽ không tồn tại.

Nhưng sau khi thôi tìm kiếm một cuộc sống “cân bằng” theo cách đó, mình mới nhận ra:

Điều mình thật sự cần không phải là một cuộc sống không còn bận rộn. Mà là quyền chủ động lựa chọn điều gì xứng đáng nhận được thời gian, năng lượng và sự ưu tiên của mình trong từng giai đoạn.



Còn với bạn, một cuộc sống có work/life balance thật sự sẽ trông như thế nào?

P/s: thời gian trôi nhanh quá, mới ngày nào còn ẵm em trên tay, nay em đã tốt nghiệp để vào lớp 1 rồi!

Want your business to be the top-listed Media Company in Calgary?
Click here to claim your Sponsored Listing.

Category

Website

Address

Calgary, AB
T2K4X9