Joythentic

Joythentic

Share

07/14/2025

Tuần trước, trong buổi peer coaching với một người bạn đồng hành, có một điều khá bất ngờ đã xảy ra:
Mình nói với anh ấy… mình không có chủ đề nào để được coach cả.

Không phải vì cuộc sống mình hoàn hảo. Cũng không phải vì mọi thứ đang suôn sẻ.
Mà bởi vì, vào đúng khoảnh khắc đó, mình cảm thấy đang sống trọn vẹn với hiện tại.
Bình an với nơi mình đang ở, con người mình đang là, và hành trình mình đang sống.

Những mối lo và nỗi sợ ư?
Tất cả đều thuộc về tương lai — một vùng đất mơ hồ mà ở hiện tại, mình chẳng thể làm gì được.
Còn sự chú ý của mình lúc này là dành cho chuyến đi, cho 9026, cho từng ngày đang trôi qua.

Dù vẫn có lên, có xuống. Dù vẫn có những lúc chạm vào điểm “nhạy cảm”.
Nhưng đây là lựa chọn của mình — cách mình đang sống và muốn sống.
Một lối sống mà mỗi ngày đều là chuỗi quyết định không nhỏ:

Hôm nay ăn gì? Ngủ ở đâu? Làm sao chịu được cái nóng gay gắt?
Dùng pin Bluetti để chạy tủ lạnh hay để dành cho đèn và điện thoại?
Đi kayak hay ở lại vì muỗi quá nhiều?

Không dễ dàng gì. Có những ngày kiệt sức, có những lúc không muốn nghĩ nữa.
Nhưng mình đang sống từng phút của nó — một cách trọn vẹn.

Và đó là lý do khi ngồi trước người bạn coach, mình nói:
“Mình không thấy có vấn đề gì cả, trừ khi mình bắt đầu nghĩ về tương lai.”

Bởi vì, nơi đó — nỗi lo luôn chờ sẵn.

Thành thật mà nói, mình đã sống vì tương lai gần như cả đời:
“Bước tiếp theo là gì?”
“Làm sao để tốt hơn?”
“Làm thế nào để sống một cuộc sống tốt hơn nữa?”
Luôn luôn theo đuổi, luôn luôn cố gắng.

Bên ngoài, mình có thể trông như một người vô tư — sống trọn từng khoảnh khắc.
Nhưng bên trong? Luôn có một tiếng thì thầm tìm kiếm sự an toàn, sự ổn định.
Một sự không đồng bộ giữa thế giới bên trong và bên ngoài.
Và mình đã từ chối thừa nhận điều đó rất nhiều lần.

Nhưng sự thật là: khi không sống đúng với mình, lúc nào cũng có một sự căng thẳng âm thầm tồn tại.
Và nếu mình thật sự hiện diện, có lẽ mình sẽ biết cách vượt qua nó.
Còn nếu chỉ sống cho tương lai — với hàng loạt “nếu như” — thì mình đang biến những ảo ảnh thành nỗi sợ, và rồi xem nó là sự thật.

Trở lại với buổi trò chuyện — dù không phải một buổi coaching “đúng nghĩa”, nhưng nó vẫn rất đáng giá.
Chúng mình chia sẻ với nhau về cuộc sống, về trải nghiệm.
Và trong lúc đó, mình thốt lên một điều mình vừa mới kịp nhận ra:

Mình đang trở nên nhạy cảm hơn với cơ thể của mình.
Cảm giác này vừa mới mẻ, vừa mong manh.
Và mình cũng chưa biết phải làm gì với nó, ngoài việc tiếp tục quan sát.
Gần đây mình thấy mình dễ cáu hơn, dễ khó chịu, dễ bực bội.
Không chắc đó là dấu hiệu tốt hay không.
Nhưng ít nhất, mình biết là mình đang sống thật hơn.
Và dám để cảm xúc được bộc lộ, thay vì cố kìm nén như trước đây.

Lạ lắm.
Nhưng cái “lạ” đó… lại khiến mình cảm thấy đúng.
Có lẽ, trưởng thành là như vậy:
Vừa lộn xộn, vừa mềm yếu, vừa khó hiểu — nhưng lại thật hơn bao giờ hết.

P/S: bài viết chuyển ngữ từ blog tiếng anh trên site đi chơi của mình nè https://campmyminivan.com/on-being-fully-here-and-still-a-little-confused/

Want your school to be the top-listed School/college in Calgary?
Click here to claim your Sponsored Listing.

Address

Calgary, AB